Bảng cập nhật

✿ Tổng Hợp – 2016 – Link

  • 27/07 : Trùng sinh
  • 07/07 : Ôn nhu / Trung khuyển x Nữ vương thụ
  • 06/07 : Huynh đệ văn
  • 17/06 : Niên hạ – Đại thúc thụ
  • 02/06 : Chủng điền văn
  • 31/05 : Niên thượng – Đại thúc công
  • 13/05 : Xuyên thư
  • 03/05 : Sư đồ – Sư sinh
  • 18/03 : Sửu công / Sửu thụ
  • 18/03 : Đế vương thụ / Đế vương công
  • 17/03 : NP
  • 05/03 : Hắc bang + Thanh mai trúc mã
  • 04/02 : Kết BE – OE
  •  3/02 : Thế thân
  • 29/01 : Trẻ nhỏ – Bánh bao – Bảo Bảo
  • 26/01: Hài
  • 22/01 :Võng phối
  • 19/01 : Xuyên không – Phản xuyên
  • 14/01 : Minh tinh văn / Giới giải trí văn

✿ 2015 

  • 28/11 : Dụ thụ & Dụ công
  • 27/11 : Thẳng thành Cong
  • 19/11 : Công hoặc Thụ khiếm khuyết
  • 18/11: Nam kỹ, nam sủng, nam nô

Bách Đồ – Phiên ngoại Con nuôi (2) – Toàn Văn Hoàn

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Phiên ngoại • Con nuôi (2)

Hai người cùng đứa con bị trung tâm nhầm số tuổi ở chung được nửa năm, cũng xem như bình an vô sự, dù sao số lần gặp nhau cũng không nhiều. Ngoại trừ lúc Bách Đồ cảm thấy áy náy, chủ động tới trường học đón hắn, bình thường cuối tuần nghỉ ngơi Ian cũng không trở về.

Lương Tỳ cảm giác chính sách Thiết Huyết[1] của mình rất đúng, cố gắng nhịn thêm mấy tháng nữa sẽ đem tiểu tử bụng dạ khó lường này đưa ra nước ngoài học đại học, trên phương diện vật chất anh sẽ không bạc đãi hắn, nhưng những thứ khác thì không, tốt nhất là cả đời không qua lại với nhau.

[1]ý chí kiên cường và giàu lòng hi sinh

Cuối tuần này, Lương Tỳ có lịch trình, lúc trở về trời đã sập tối, vốn nghĩ Bách Đồ không có việc sẽ ở nhà, đang hết sức phấn khởi, kết quả vừa bước vào cửa đã nghe tiếng cười cười nói nói trong phòng bếp, mặt anh trong thoáng chốc dài ra cả thước.

Bách Đồ quả nhiên lại đi đón Ian về, hai người họ đang ở trong nhà bếp cùng chuẩn bị cơm tối, xem ra bữa cơm chiều nay rất phong phú.

Chỉ mới nửa năm, Ian đã cao lên rất nhiều, chỉ thấp hơn Bách Đồ nửa cái đầu, hoàn toàn không giống một đứa nhỏ 15 tuổi, ngũ quan gương mặt hắn cũng dần dần phát triển, hầu như đã đẩy lùi nét non nớt của thiếu niên, mơ hồ tiết ra hormone của phái nam.

Lương Tỳ nhìn mấy lần, càng nhìn càng tức giận.

Anh đã sớm nhìn ra tiểu tử này hơn phân nửa là gay, cả ngày mở miệng một tiếng ca ca hai tiếng ca ca với Bách Đồ, gọi đến mức Lương Tỳ thầm nghĩ muốn đánh chết hắn.

Anh cố ý đi lướt qua Ian đến bên cạnh Bách Đồ, im lặng ở trên mông Bách Đồ véo một cái, Bách Đồ quay mặt lại trừng anh, anh liền vô sỉ ưỡn mặt cười với Bách Đồ, sau đó giả vờ giả vịt nói: “Aiz, vợ, anh muốn ăn salad, không có nước sốt Thiên Đảo sao?” Đọc tiếp

Bách Đồ – Phiên ngoại (1)

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Phiên ngoại • Con nuôi (1)

.

“Mẹ em nói quá nhỏ hai chúng ta chăm sóc không tốt, quá lớn thì lại mất đi niềm vui nuôi trẻ nhỏ, mẹ nói một tuổi rưỡi là tốt nhất.” Bách Đồ ngẩng đầu nhìn Lương Tỳ, hỏi, “Anh thấy sao?”

Lương Tỳ nhìn cậu cười ngọt: “Nghe lời em.”

Bách Đồ đôi mắt cong cong, ở trong cột độ tuổi điền “1.5”, lại hỏi: “Là con trai hay con gái? Cũng nghe em sao?”

Cậu thích con trai, Lương Tỳ lại thích con gái.

Lương Tỳ ở bên cạnh cọ cọ, cằm đặt trên vai cậu, thương lượng: “Nếu không đừng chọn, cứ xem duyên phận. . . Xem như em mang thai sinh con, sinh ra cái gì chúng ta nuôi cái đó.”

Bách Đồ: “. . .”

Cuối cùng cậu vẫn nghe Lương Tỳ, không có điền vào ô giới tính.

Lương Tỳ ngồi xuống, chăm chú nhìn tờ giấy điền thông tin lần nữa, nói: “Aiz, vợ, điền xong cái này, còn phải làm thủ tục gì khác không?”

“Đây là thủ tục cuối cùng rồi.” Bách Đồ nói, “Bây giờ chỉ chờ bọn họ đưa đứa nhỏ tới là xong.”

Hai người không hẹn mà cùng ngả lưng ra sau, dựa lưng lên ghế sofa nhẹ nhàng thở ra.

Hai người bọn họ ba năm trước đã làm xong thủ tục di cư, nhận được giấy hôn thú, từng trình đơn xin con nuôi rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị từ chối, đủ loại lý do, nào là người ở nước ngoài di dân tới, là hôn nhân đồng tính, thời gian kết hôn quá ngắn, không làm việc tại nước đó. . . Mãi cho đến lần này, bọn họ rốt cục mới được chấp nhận. Đọc tiếp

Bách Đồ – 52 (Hoàn CV)

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 52

Kết cục

.

9 giờ sáng cùng ngày, Giang Thư Lan qua đời.

Bách Đồ không tham gia bất kỳ nghi lễ lúc sau nào của bà, cậu trực tiếp đem số điện thoại của Chu Niệm Sâm và nhà họ Chu cho vào sổ đen.

Rạng sáng một tuần sau, Lương Tỳ bỗng nhiên đánh thức cậu dậy, cậu nửa mê nửa tỉnh không biết xảy ra chuyện gì, Lương Tỳ đã đưa quần áo cho cậu mặc, sau đó kéo vali đi ra cửa.

“Đi đâu?” Bách Đồ vô cùng mờ mịt.

Lương Tỳ nhìn cậu cười tươi: “Đi ra mắt nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân a.”

Bách Đồ: “! ! !”

Sau nửa ngày cậu mới nói: “Hộ chiếu…”

Lương Tỳ cười nói: “Đã sớm làm cho em rồi, chỉ là không đặt được khoang hạng nhất, ngồi khoang thương nhân được không?”

Bách Đồ choáng váng mấy giây, lại nói: “Cầu Cầu và Elise…”

Lương Tỳ nói: “Anh gửi cho Tiểu Triệu và Tomas chăm rồi, em yên tâm, hai người họ rất có kinh nghiệm.”

“Nhưng mà…” Bách Đồ vẫn còn có chút khó tiếp nhận, nói, “Mẹ căn bản không muốn gặp em, nếu chúng ta cứ tùy tiện đi qua như vậy…”

Lương Tỳ dùng tay còn lại nắm lấy tay cậu, chân thành nói: “Người không phải là không muốn gặp em, mà là giận em không yêu bản thân, mẹ em nhất định cũng rất nhớ em, tin anh đi.”

Bách Đồ bị anh dắt xuống lầu, mãi cho đến khi ngồi vào trong xe mới đột ngột phản ứng lại, kinh ngạc nói: “Có phải anh đã liên lạc với mẹ em rồi không?!”

“Không phải anh nha~.” Lương Tỳ khó dấu vẻ đắc ý nói, “Là mẹ chồng em.” Đọc tiếp

Bách Đồ – 51

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 51

Muốn ăn thế nào thì ăn thế đấy

.

Ba Lương Tỳ, Tịch Thạch Lâm đến lúc cắt bánh sinh nhật mới trở về, Bách Đồ còn chưa kịp chào hỏi, Tịch Thạch Lâm đã chủ động lấy lòng: “Bác là fan của con,《 Mật chiến 》hay lắm, bác cảm thấy con diễn còn hay hơn Hứa Gia Huy.”

Bách Đồ câu nệ nói: “Ngài quá khen.”

Tịch Thạch Lâm lại lịch sự hỏi cậu thêm vài câu như công việc và tình hình ba mẹ cậu gần đây, tận chức tận trách đem toàn bộ lời thoại cảnh ba chồng gặp mặt con dâu lần đầu tiên nói ra hết, giống như đã hoàn thành xong nhiệm vụ, sau đó hết biết nói gì với Bách Đồ.

Lương Tỳ nhìn ba anh cười cười, giống như rất thoả mãn biểu hiện của ông. (Hiểu Lương thiếu giống ai rồi =)) )

Tịch Thạch Lâm vỗ vỗ vai Lương Tỳ, nói: “Con trai, lâu quá không gặp, hai ta uống chút đi?”

Lương Tỳ cắt một miếng bánh ngọt để trước mặt Bách Đồ, nhìn ba anh nói: “Được.”

Hai cha con không dấu hiệu báo trước bắt đầu chơi game bắn ong [1].

[1] Game điện tử

Bách Đồ: “…” Đọc tiếp

Bách Đồ – 50

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 50

Đều là người cố chấp

《 Mật chiến 》khởi chiếu đầu tiên ở Bắc Kinh, Lương Tỳ chủ động chạy tới làm khách mời, còn cố ý mặc âu phục cùng nhãn hiệu với Bách Đồ nhưng khác màu, từ xa nhìn lại hai người giống như một đôi.

Một nam chính khác trong phim là Hứa Gia Huy lúc ở Hong Kong đã gặp được Lương Tỳ đi cùng Bách Đồ, đã sớm đoán được quan hệ của hai người họ, đạo diễn Lâm Nghiệp thì tới bây giờ mới hiểu tại sao lúc ấy bỗng nhiên có một lão đại ra mặt bảo kê cho Bách Đồ.

Bách Đồ từ đầu đến cuối hoàn toàn không biết Lương Tỳ đã làm gì, Lương Tỳ cũng không định nói ra, anh muốn lặng lẽ giúp Bách Đồ xử lý hết thảy, cảm giác này quả thật rất tốt.

Phim được chiếu được một tuần, đã đột phá 700.000 tệ giá bán phòng vé, nếu cứ theo chiều hướng này, phá trăm triệu nhất định không thành vấn đề. Phim hợp tác mà có được danh tiếng và đột phá giá bán phòng vé như vậy, đã là thành tích phi thường tốt.

Cùng lúc đó, show giải trí thực tế mới nhất của Lương Tỳ là《 Ba ba? Ba ba! 》 cũng đã quay xong toàn bộ, phát sóng trên TV cũng chỉ còn 2 tập cuối, ratting liên tục tăng dần, năm bạn nhỏ cũng đã được rất nhiều nhãn hàng tìm tới tận cửa, trong đó bé Đới Dương Dương của Lương Tỳ bởi vì ngốc manh ngoan ngoãn lại được yêu thích nhiều nhất. Đọc tiếp

Bách Đồ – 49

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 49

Dấu hiệu khỏi bệnh

.

Lương Tỳ vân vê chỗ hai trái trứng của Bách Đồ, bỗng hai mắt sáng lên nói: “A! Em cương kìa.”

Bách Đồ đang dựa lưng vào ghế sofa nửa nằm trên sàn nhà, cũng nhìn chỗ đó mặt dại ra.

Lương Tỳ không có khấu giao cho cậu, thậm chí còn chưa chạm tới phía sau cậu, nhưng có lẽ là vì đã lâu mới tiếp túc thân mật lại, cảm xúc của cậu tốt đến thần kỳ, kỳ thật cũng không phải bừng bừng phấn chấn, nhưng quả thực khác hoàn toàn với những lần mềm nhũn nằm sấp trước kia.

Lương Tỳ cẩn thận nghịch thêm một lúc, lại cúi xuống người liếm liếm chỗ đó, xác định cuối cùng Bách Đồ cũng đã cương lên, biểu cảm như nắng hạn lâu ngày gặp trận mưa, kích động ngẩng đầu nói: “Vợ, anh muốn khóc quá.”

Bách Đồ: “…”

Lương Tỳ lại nhẹ nhàng chậm rãi thủ dâm cho cậu, nhìn không ra có thay đổi gì, cũng không dám làm tiếp nữa, sợ đem vật vất vả mới sống lại này lại bị dọa rụt về. Anh chỉ ngồi xổm bên cạnh Bách Đồ, nhìn chằm chằm vào chỗ đó không rời mắt giống như bảo bối.

Trên trán Bách Đồ toát ra một tầng mồ hôi, thanh âm đứt quãng: “Lương Tỳ…”

Lương Tỳ đang vui rạo rực: “A?”

Ngực Bách Đồ phập phồng mấy cái, mở hai tay ra nói: “Em muốn ôm anh một cái.”

Lương Tỳ đưa người tới, Bách Đồ dùng sức rất mạnh ôm lấy anh, đem mặt chôn vào trong hõm cổ vai anh.

Giống như cái đêm bị ác mộng làm cho bừng tỉnh, Lương Tỳ cảm giác được vai của mình bắt đầu ẩm ướt vì nước mắt, nhưng tâm tình hai người hiện tại lại hoàn toàn khác với đêm đó.

Ác mộng quanh quẩn Bách Đồ nhiều năm, rốt cục đã qua đi. Đọc tiếp

Bách Đồ – 48

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 48

Bản thảo thiếu đòn

.

Chu Niệm Sâm cơ hồ chạy trối chết, hắn không xác định được Bách Đồ có biết chuyện giữa hắn và Vương Siêu hay không, nhưng hiện tại hắn rất sợ phải đối mặt với Bách Đồ.

Lương Tỳ khiến hắn tức tối bỏ chạy, quay vào lên giường ôm Bách Đồ ngủ tiếp, nhưng cũng không cảm thấy vui vẻ bao nhiêu.

Mỗi lần anh nhớ tới người của Chu gia là tức giận, ông già đó đúng là cái đồ biến thái, là tên tiểu nhân khốn kiếp, Bách Đồ quen phải cái gia đình này đúng là hỏng hết 8 đời, đợi Bách Đồ kết thúc hợp đồng, anh phải cho Chu Niệm Sâm biết tay mới được —— Hiện tại nếu Chu Niệm Sâm xảy ra chuyện gì, rất dễ liên quan đến Bách Đồ.

Thứ ba, Lương Tỳ vẫn còn quay chương trình, Bách Đồ đi đến chỗ Diệp Tĩnh một mình.

Hiện tại quá trình trị liệu đã tiến vào giai đoạn giữa, Diệp Tĩnh nói hiệu quả không tệ, bảo cậu có thể tạm thời dừng thuốc, còn hỏi quá trình hỗ trợ trị liệu đã tiến tới mức độ nào.

Bách Đồ vẻ mặt quẫn bách, cà lăm nói: “Thì cứ như vậy, so với trước kia thì tốt hơn một chút.”

Diệp Tĩnh chế nhạo nói: “Tôi chỉ quan tâm tới tiến độ trị liệu, chứ không bát quái cuộc sống riêng tư của hai người. À đúng rồi, phim điện ảnh mới của cậu sắp chiếu rồi, không biết có thể tặng vé hay không? Chồng và con tôi đều là fan của cậu đó.”

Bách Đồ đương nhiên ngỏ lời sẽ mời cả nhà bọn họ đi xem. Đọc tiếp